Em biết rằng anh chẳng hiểu đâu
Một mình em khi đêm về, lặng lẽ
Sóng biển thì thầm những gì rất khẽ
Anh đi rồi..em và biển.. đơn côi
Hai chúng mình như thể quá xa xôi
Nơi ấy bây giờ ngọn đèn nào vẫn thức
Anh không ngủ-dù xa em vẫn biết
Chỉ có điều..anh chẳng hiểu được đâu..
Em chờ mùa thu sang mau
Để lá vàng phủ lên mùa gió nắng
Để nỗi buồn lặng dần trong sâu thẳm
Để không còn chờ..vô vọng những ngày xa..
Biển vẫn vô tình dìu dặt lời ca
Con sóng nhắc nỗi nghẹn ngào xa cách
Em biết lắm chia ly là có thật
Dẫu đến bây giờ vẫn chẳng hiểu vì đâu..